Văn Xương Đế Quân Bạch Phượng Cửu

*

TAM SINH TAM THẾ - TƯƠNG TƯ LẠC ( fanfic theo phim)

by HNWindtime
*

YOU ARE READING

TAM SINH TAM THẾ - TƯƠNG TƯ LẠC ( fanfic theo phim)

Fanfiction

Tác giả: Bách Ly Geisha Weibo: http://weibo.com/lovemascara?is_all bạn dạng dịch được sự được cho phép của Tác giả: tước Nhi số lượng chương: 9 chương + 6 nước ngoài truyện. Trích đoạn 1: Phượng Cửu đùng một phát hiểu ra. Từ bây giờ hãy để bạn nữ giúp Đế quân giới thiệu quyết...

Bạn đang xem: Văn xương đế quân bạch phượng cửu

#chamthuongthu #donghoa #donghoadequan #fanfictamsinhtamthethaplydaohoa #ngoaitruyentamsinhtamthe #phuongcuu #tamsinhtamthe #thaplydaohoa


*

Phượng Cửu vui vẻ bật cười "Văn Xương Đế quân quá khen. Ngài từng đi qua rất nhiều thế giới khác sao?"

Văn Xương gật đầu rồi kể đến Phượng Cửu nghe những câu chuyện mà y từng trải qua ở các thế giới khác. Phượng Cửu trước nay luôn thích nghe kể chuyện, Văn Xương lại kể rất nhiều chuyện kỳ thú, bất ngờ, khiến nàng mải mê nghe, cứ như đang được coi kịch vậy.

Nói chuyện hồi lâu, Phượng Cửu đột nhiên đứng dậy, "Văn Xương Đế quân, bản Đế hậu phải cù về Thái Thần cung rồi. Hôm khác nếu có thời gian, mời ghé chơi Thái Thần cung." Nói rồi, nàng chỉnh trang y phục, chuẩn bị bước về Thái Thần cung.

"Đế hậu hồi cung có việc sao?" Văn Xương ở trên Cửu Trùng Thiên được một khoảng thời gian, phát hiện ra các thần tiên ở đây đều khá nhàn rỗi, tứ hải bát hoang lại vô cùng thanh bình, đa số các thần tiên hằng ngày đều chơi cờ, câu cá, luận đạo giảng kinh.

Phượng Cửu cù đầu mỉm cười với Văn Xương "Coi như vậy đi, cũng đã tới giờ dùng bữa trưa rồi. Văn Xương Đế quân cũng nên đi dùng bữa thôi." Thật ra là tới trưa rồi, nàng thấy nhớ Đông Hoa....

Xem thêm:

Văn Xương nhìn nụ cười rực rỡ của nàng, bất giác ngây người, cũng chẳng giữ nàng nữa. Y nhìn theo bóng nàng con quay về Thái Thần cung từ từ biến mất, mỉm cười tự giễu rồi cũng rời đầm sen về cung.

Phượng Cửu có một thói quen, đó là khi quay về Thái Thần cung, ngang qua vườn đào sẽ vào ngắt lấy nhị cành đem về cắm. Đế quân lúc này đang ngồi trong điện đọc ghê Phật, thấy Phượng Cửu nhảy chân sáo bước vào, ánh mắt nhìn nàng hết sức dịu dàng, cất giọng hỏi "Hôm ni tâm trạng của Cửu Nhi có vẻ rất tốt."

Phượng Cửu cắm cành đào vào bình ngọc, vẩy chút nước lên, nói với chàng, "Đúng vậy. Buổi sáng thiếp đi tìm Thành Ngọc tán gẫu, không ngờ lại gặp Văn Xương Đế quân vào mái đình bên đầm sen. Văn Xương Đế quân kể đến thiếp nghe rất nhiều chuyện kỳ thú trong thời gian đi ngao du bên ngoài.". Cắt đặt ngừng xuôi bình hoa, Phượng Cửu liền xách váy đến bên Đế quân, ngồi xuống bên chàng.

Đế quân thoáng chau mày "Vậy là từ sáng tới giờ nàng đều nghe Văn Xương Đế quân kể chuyện?"

"Đúng vậy. Văn Xương Đế quân kể chuyện cứ như vào sách, rất thú vị. Hôm khác thiếp sẽ gọi cả Thành Ngọc đi cùng."

Đế quân mặt không đổi sắc, chỉ bình thản "Ừm" một tiếng rồi lại tiếp tục đọc khiếp Phật.

Thường ngày cứ tầm giờ này, Đế quân sẽ cùng nàng dùng bữa trưa, nhưng hôm nay lại có vẻ chẳng có ý đứng dậy. Phượng Cửu không nén được, hỏi chàng, "Đông Hoa, chàng đói chưa?" Sớm nay nàng chưa ăn gì đã đi tìm Thành Ngọc, bây giờ cảm thấy hơi đói.

Cuối cùng Đế quân cũng bỏ cuốn khiếp xuống, chẳng biết làm sao đành hỏi nàng "Nàng đói rồi?"

Phượng Cửu gật đầu tỏ vẻ đáng thương, dù sao nàng cũng là hồ ly, lúc còn ở Thanh Khâu một ngày bố bữa chẳng bỏ bữa nào, không giống Đế quân, không ăn cũng chẳng đói.

Đế quân khẽ thở dài, thực ra nghe chuyện nàng và Văn Xương nói chuyện, chàng cảm thấy hơi khó chịu, muốn trách phạt nàng hồ ly này. Nhưng thấy dáng vẻ đáng thương tội nghiệp của nàng, chàng lại không nỡ. Khẽ vuốt ve sầu vết bớt hoa phượng vỹ trên trán Phượng Cửu, Đế quân cất giọng "Đi nào, đi ăn chút gì đó."