Và cũng đủ lớn để mong bé lại

thế cho nên bạn hãy cứ đi đi, giữ cho khách hàng niềm yêu đời thiết tha, chấp nhận với đều điều rất đẹp đẽ, rất nhiều dấu ấn đôi lúc bé nhỏ tuổi nhưng khó khăn phai trong đời, cùng đừng bận tâm về những bắt đầu hay sau cuối.


Trong đời, ai cũng gồm đôi lần ao ước cho thời gian xoay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ bao gồm mình lúc ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh mắt thì vẫn thanh thản veo trong.

Bạn đang xem: Và cũng đủ lớn để mong bé lại


Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy thủơ ấu thơ sao tràn đầy sắc màu rực rỡ thế. Cánh đồng xanh mê mải. Trời mây trắng dịu êm. Chuồn chuồn ớt thắm đỏ. Màu mực trong vở tím ngắt. Mèo đá quý sưởi nắng lim dim. Trận mưa rào trên mái tôn xám. Domain authority đen nhẻm chạy dưới trưa hè. Cả một thế giới rạng rỡ, tuyệt vời cùng trong vắt.
Để rồi khi lớn lên, dòng thế giới ấy chỉ còn là một một miền hoài niệm, nhưng mà dù người ta gồm gắng đi tìm, gồm ngắm liếc qua một góc kính như thế nào thì cũng ko thể như thế nào tái hiện lại được.
Không một sắc tím nào bềnh bồng như bằng lăng ngang trời mùa hạ,
Không một sắc hồng nào không giống lạ như nụ hoa mới biết yêu thương thủơ ban đầu …
Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy lúc bé đời sao đơn giản thế, nhưng lại tươi đẹp thế.
Sao lúc lớn lên, người ta gồm thể ăn bất kì món đặc sản cầu kỳ nào, mà lại ko thấy vui miệng bằng cây kem mút ăn vội trước cổng trường giờ tung học.
Người ta gồm thể cài đặt sắm cho chính mình bất cứ thứ quần áo hợp mốt nào, nhưng mà lại ko thấy háo hức bằng lúc phủ lên mình chiếc áo tía mẹ tải cho diện Tết.

Xem thêm:


*

Người ta bao gồm thể đi thuộc người yêu bên trên chiếc xe cộ hơi đắt tiền, nhưng lại chẳng thấy tim mình xao xuyến như cơ hội ngồi sau xe cộ đạp của cậu bạn lơ đãng ngày xưa.
Thế đấy, người ta tất cả thể đạt được mọi thứ mình muốn, để rồi nhận ra rằng, khi cuộc sống quá dư giả, thì có những giá trị chỉ lúc thiếu thốn ta mới gồm thể cảm nhận được.
Người ta không hề vui được nữa, bởi chính sự tự tôn và định kiến của mình, của những người xung quanh.
Người ta rồi giới hạn bản thân trong những định mức, để mọi điều là vừa đủ.
Để không quá tha thiết, không quá say mê, không thật cuồng say mê một dòng gì.
*

*