TƯ LIỆU MẬT VỀ ĐẶC CÔNG RỪNG SÁC

TT - tháng 7-1967, đạo diễn điện hình ảnh Hà Lan Joris Ivens có khuyến mãi điện ảnh VN một trong những máy xoay phim chạy dây cót hiệu Paillard Bolex 16mm. đơn vị báo già đời Đỗ Trọng Hội được trao một máy nhằm quay Đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua toàn Miền lần 2.

Bạn đang xem: Tư liệu mật về đặc công rừng sác


Phóng to

Những bức hình ảnh về quánh công Rừng Sác này đã đi được vào lịch sử vẻ vang qua giải pháp tác nghiệp anh dũng của người sáng tác Văn Sáu - một fan thuộc lực lượng nhiếp hình ảnh của sệt công xưa. Hiện thời toàn cỗ số ảnh đặc công trưng bày nghỉ ngơi Rừng Sác phải Giờ là của tuyệt nhất mình ông chụp được

TT - tháng 7-1967, đạo diễn điện ảnh Hà Lan Joris Ivens có tặng điện ảnh VN một số máy cù phim chạy dây cót hiệu Paillard Bolex 16mm. Nhà báo già đời Đỗ Trọng Hội được nhận một máy để quay Đại hội anh hùng chiến sĩ thi đua toàn Miền lần 2.

Sau đó cái máy này biến “quyển nhật ký” sinh động phát hành những đoạn phim độc nhất vô nhị về một lực lượng quan trọng của quân hóa giải ngay gần kề nách sài Gòn: đặc công Rừng Sác!

Hai trăm bảy mươi ngày với Rừng Sác

Sau đại hội anh hùng, Đỗ Trọng Hội tháp tùng thuộc ông Lương Văn Nho (Hai Nhã, phụ trách tư vấn Miền) về chiến vùng đồi núi Sác. Mọi người gom hết con số phim “nê” còn lại sau đại hội giao mang đến Đỗ Trọng Hội.

Giải thích tại sao tại sao lại chọn Rừng Sác bắt buộc Giờ, một địa điểm mà mới chỉ nghe bạn ta sẽ rùng mình huống chi là đối với một nam nhi trai hà nội thủ đô 29 tuổi đời. Ông Hội, hiện nay đã là ông thế gần 70 tuổi, nói không do dự về ý đồ gia dụng của mình: “Thời ấy, Rừng Sác có một sức đắm say quá quan trọng với tôi, bởi vì nó là địa bàn mà mọi fan chỉ được nghe qua như 1 huyền thoại, tôi tin rằng khu vực đây sẽ có được được những tứ liệu tấp nập về trận chiến ngay sát cạnh bên Sài Gòn - thủ đậy của việt nam cộng hòa!”.

“Vậy là ôm lắp thêm quay tìm con đường về Rừng Sác yêu cầu Giờ. Mọi ngày trước tiên là đông đảo ngày đeo dính theo lực lượng bộ đội ra sông Lòng Tàu tảo cảnh đánh tàu Mỹ. Tuy nhiên đó là rất nhiều trận tiến công không thành cơ mà lần như thế nào đi đạn phun cũng rát cả mặt. Anh hai Nhã ý kiến đề nghị lập riêng một tổ bảo vệ phóng viên nằm ở kè sông phía khác mang đến đỡ gian nguy hơn, tôi lắc đầu: Làm bởi vậy khác nào mình cản đường rút lui của anh ấy em, mang sử họ tấn công tàu kết thúc cứ nấn ná hóng mà không rút được thì sao!

Có lần đồng đội tổ chức gửi trái nổ nặng sản phẩm tấn thả xuống sông để canh tấn công tàu. Trái nổ thả lửng lơ trên sông, bản thân thì trèo lên một ngọn cây đước để ngóng quay cảnh tàu nổ. Gồm tới mấy người dưới giữ cây đước nhằm nó đừng lung lay mạnh. Mẫu tàu mặt dựng rảnh chạy qua mà trái nổ thì ko nổ, nó bắn đạn bay vèo vèo, đồng đội cứ ghìm dòng cây, bản thân thì phải ngồi thu lu bên trên đó, khung người chỉ thu được cái tàu lừng lững đi qua…”. Phần đa ký ức đầu tiên về Rừng Sác là do đó trong mắt phóng viên mặt trận Đỗ Trọng Hội.

“Con người, cuộc sống thường ngày ở phía trên cái gì cũng kỳ dị so với tôi. Tất cả lần một anh đi trinh sát, phải bơi qua sông Lòng Tàu xem bao gồm địch không để phát bộc lộ cho tàu chở vũ trang qua bờ bên kia. Thình lình anh phát hiện địch đang thả tàu ở phục. Phải trở lại ngay nhằm báo động. Về tới thân sông anh chạm chán cá sấu. đề xuất dùng dao găm đưa vào miệng sấu và vật lộn thật thọ với nó mới về được bờ mặt này. Thuyền chở vũ trang của ta được an toàn.

Đơn vị ý kiến đề xuất tuyên dương bạn lính này, tôi chưa kịp quay hình thì anh lại mất trong một lần rửa súng bị chiếm cò. Lần khác, tôi lưu lại được mẩu truyện xúc cồn của một anh vào một trận đánh địch bị lạc nhóm hình đôi mươi ngày sau mới tìm đến đơn vị được... Rồi thì tôi cũng xoay được trận đấu tàu. Đó là lần tôi ngồi trước một cái cây trống với lia sản phẩm chực theo một dòng tàu. Anh em nổ súng, nó bốc lên từng bực khói kéo dãn trên sông Lòng Tranh.

Quá đẹp, quá tuyệt vời nhất nhưng đột nhiên tôi nghe lóe cả mặt lên, không còn thấy gì cả, rồi máu nóng ấm chảy dài xuống miệng. Bị yêu đương rồi, ko thấy mặt đường đâu cả, chỉ ôm máy nhưng mà chạy quàng. Người chiến sĩ bảo vệ chạy đâu không thấy. Đang quờ quạng thì anh ấy trở lại bảo: “Anh cứ dính em, em chạy cho tới đâu anh chạy tới đó nghen!”.

Nước cứ mập mờ, bùn ngập tới ống chân. Bác bỏ sĩ mở tức thì một điểm “phẫu chi phí phương” giải pháp nơi tấn công trận chừng rộng ngàn mét. Chiếc máy quay phim bám đầy máu, may nhưng mà phim ko bị tác động gì…”.

Chín tháng nạp năng lượng nằm ngơi nghỉ với đặc công đề nghị Giờ, thiết yếu ủy trung đoàn đặc công đại tá Lê Bá Ước hết cử đồng đội bảo vệ bám quá sát rồi lại đích thân xuống xuồng chở Hội đi tác nghiệp. Không tính mọi thứ, còn một vì sao mà ko nói ra nhưng người nào cũng biết: chỉ cần một chút sơ suất, 12 hộp phim mà Hội xoay được với chiều dài ra hơn nữa 4.500m lọt được vào tay địch thì đó là 1 trong mối nguy chưa ai lường hết được so với Rừng Sác bắt buộc Giờ… Những thước phim tư liệu sau này, cảnh đánh tàu, cảnh chuẩn bị đánh kho xăng nhà Bè... được đưa vào các phim Đường ra phía trước, thành công xuân - hè 1969...

Xem thêm:

Đối với nhà báo Đỗ Trọng Hội: “Dù sau này có hàng loạt cuộc chiến tôi tham gia, từ trận Bông Trang bên Đỏ tính đến những trận đánh khốc liệt nhất mặt đất chúng ta Campuchia năm 1970 trở về sau... Nhưng những hình ảnh về sệt công Rừng Sác phải Giờ vẫn thực hiện tôi xúc rượu cồn nhất mỗi khi nhìn lại. Vì từng con fan trong đó, không hề ít người chưa từng được hưởng một chút niềm hạnh phúc hòa bình, họ đang trở thành những tư liệu của ký ức, thành một trong những phần gắn bó với cuộc đời tôi...”.

Câu chuyện về phần đông tấm hình sau 25 năm

Đại tá Lê Bá Ước ghi nhớ lại cái thời Đỗ Trọng Hội quay phim bị thương máu loang ướt thứ và gần như nỗi lo làm sao bảo đảm an toàn được đa số hình hình ảnh đặc công không lọt vào tay địch: “Còn một người nữa cũng chụp được phần lớn hình hình ảnh quí giá chỉ của sệt công, sẽ là Văn Sáu (anh nhỏ nhắn Sáu, Sáu Này), không có những tấm hình của anh này thì sự mãi sau của quánh công Rừng Sác đề nghị Giờ rất khó có thể có người tin được. Cho đến 20 năm tiếp theo ngày giải phóng, số đông quyển sách viết về chiến công của sệt công Rừng Sác vẫn chỉ nên những câu chuyện kể như huyền thoại, nặng nề lòng minh chứng. Nếu không tồn tại một hôm tôi bắt được liên lạc với anh Văn Sáu...”.

Văn Sáu là fan của Ban tuyên huấn khu vực ủy miền Đông. Thời gian anh chụp ảnh đặc công đề xuất Giờ là thời điểm sẵn sàng đánh kho xăng công ty Bè. Thiết yếu ủy trung đoàn thời điểm đó đi đâu cũng “bốc” Văn Sáu theo để anh vừa chụp hình vừa đảm bảo an toàn hình ảnh đó không lọt ra ngoài: “Tôi mang đến ông chụp hình quá trình chuẩn bị tấn công kho xăng dẫu vậy ông yêu cầu đi với tôi” - lời đề nghị cũng là mệnh lệnh bởi phép tắc trước cuộc đấu thì ko được chụp hình.

Nhưng gồm lẽ, hơn ai hết, vị bao gồm ủy trung đoàn thấu hiểu những đồng đội mình ai vẫn mất - còn sau tín hiệu lệnh xung phong, phần đa tấm hình ấy sẽ sở hữu giá trị thế nào cho tương lai này... Chiến trường ác liệt quá, cán cỗ R không tới được, chỉ có thể liên hệ bởi mật mã.

Đó là những ngày tháng Văn Sáu lăn lộn với mảnh đất nền Rừng Sác phải Giờ, anh chụp được một tấm ảnh để sau này mỗi một khi nhắc về quánh công Rừng Sác chẳng thể nào fan ta quên được: chính là cảnh xuất kích tấn công kho xăng công ty Bè, trong tám fan lính đặc công khom fan xuất kích bao gồm hai người không quay trở về sau chiến thắng. Anh chụp được mọi cảnh phục kích tàu, hầu hết cảnh dầm mình chờ địch nhưng bao gồm một cảnh cơ mà Văn Sáu bảo anh không khi nào chụp được.

Nhà nhiếp ảnh chiến ngôi trường Nguyễn Đức bao gồm kể: “Văn Sáu hay nhắc với tôi câu chuyện anh đã rình biết bao nhiêu lần vẫn ko chụp được cảnh đánh tàu. Rừng sác bắt buộc Giờ thời điểm đó bị chất độc khai quang đốt trụi, mỗi khi tàu chuẩn bị đi, nó mang đến trực thăng rà không sót một chỗ, tiếp nối cho nã pháo hoặc phun vãi đạn dọc rừng cây phía 2 bên bờ. Không ít lần suýt chết vì bám theo quánh công đánh tàu. Rồi một đợt anh mạo hiểm trèo lên một ngọn cây, trợn mắt chờ loại tàu khía cạnh dựng.

Sau đều quần đảo của trực thăng, sau mọi loạt đạn chát chúa, chiếc tàu mặt dựng sừng sững tiến vào vùng nguy hiểm. Một phát nổ bùng lên, cột khói bốc thân sông, Văn Sáu thay chắc đồ vật ảnh, bấm lia lịa rồi đạn ban đầu vãi ra, anh chỉ kịp khiêu vũ đại xuống nơi bắt đầu cây dưới chạy về. Dĩ nhiên mẩm phen này nuốm nào cũng rất được bức ảnh để đời, dẫu vậy tấm ảnh rọi ra chỉ là một trong màu đen loang lổ, thiếu hiểu biết nhiều phim bị cháy từ cơ hội nào...”.

Rồi một ngày của năm 2000, 25 năm tiếp theo chiến tranh, đại tá Lê Bá Ước lại bắt được tin tức về Văn Sáu. Sau ngày giải phóng, anh về công tác ở ngành văn hóa truyền thống thông tin tỉnh tỉnh bình dương rồi về hưu, làm cho vườn đâu miệt Bến Cát. Văn Sáu gặp gỡ một bọn cũ, nhắn rằng: anh hiện nay còn duy trì được 40 tấm phim chụp hình đặc công Rừng Sác phải Giờ, nhưng tín đồ duy nhất mà ông rất có thể trao lại là đại tá Lê Bá Ước.

Nghe tin, ông Ước tức tốc lấy Honda chạy ngay lập tức về Bến Cát, search nhà cháu nội của Văn Sáu với run tay nhấn lại hầu hết tấm phim cùng với hình ảnh đồng đội niềm nở của mình. Phim được phóng ra, được rọi lên, được đưa vào kho lưu trữ bảo tàng Rừng Sác, được in ấn thành sách, được dựng thành phim... Những người dân lính quánh công lúc đó mới thiệt sự kiếm tìm thấy hình ảnh quá khứ của mình.