Điện Thoại Nhật Nắp Gập

Nếu điện thoại cảm ứng thông minh ngày nay là miếng kính trơn bẩy, phiên phiên bản sau không không giống mấy nỗ lực hệ trước, cầm tay Nhật phiên bản những năm 2000 lại là mẩu truyện khác.

Bạn đang xem: Điện thoại nhật nắp gập


Zing.vn lược dịch bài viết của người sáng tác Victoria tuy vậy tờ Gizmodo, hoài niệm 1 thời sở hữu chiếc điện thoại nắp gập Nhật Bản.

ngày thu 2006, tôi vẫn còn đấy là đứa mối sách thơ ngây vừa mới đặt chân mang lại Tokyo học năm đầu đại học. Có khá nhiều chuyện bạn phải làm cho khi đưa ra quyết định du học lâu năm hạn, đứng đầu list đó là kiếm được một mẫu keitai - điện thoại thông minh Nhật.

Có nhiều lý do khiến tôi hứng thú với việc này. Đầu tiên, mẫu điện thoại thông minh nắp gập sản phẩm Mỹ của mình quá chán. Phụ huynh tôi hết sức hà tiện, họ chỉ mua các chiếc Nokia hay Motorola thiếu thẩm mỹ trong mức hoàn toàn có thể chi trả. Những chiếc điện thoại đó lại thường xuyên hư hỏng nên tôi chẳng làm được gì nhiều.

*
Giữa những năm 2000, ngành di động trong nước Nhật đã khôn xiết phát triển. Ảnh: Getty.

Văn hóa xoay quanh dòng di động

Với vật dụng Nhật thì không. Nó hoàn toàn có thể gửi email, xem TV và YouTube nữa. Lúc đó tôi chẳng coi nhiều đoạn phim trên YouTube lắm, nhưng lại biết đâu tôi đang làm vắt nếu năng lượng điện thoại của bản thân có thể?

Ngoài ra, bạn còn rất có thể lên mạng, trả tiền sinh sống máy buôn bán nước tự động hóa và vé tàu. Một vài loại gập cho 180 độ và phát triển thành những cỗ máy hình ảnh nhỏ xíu với chính sách chỉnh sửa hình ảnh đặc biệt. Vài mẫu mã còn đo lường được lượng mỡ bụng trên cơ thể và thừa nhận diện khuôn mặt giỏi vân tay. Thậm chí nó còn tồn tại định vị GPS.

Vài mẫu mã còn giám sát được lượng mỡ thừa trên khung người và dìm diện khuôn mặt giỏi vân tay. Thậm chí còn nó còn tồn tại định vị GPS.

Tôi sống trong cam kết túc xá cho sinh viên nước ngoài quốc với trong vài tối đầu, shop chúng tôi ngồi cùng nhau, chuyện trò về những chiếc điện thoại ưa ưng ý lẫn các hãng. Tôi lắng nghe với sự chăm chú mãnh liệt khi những người bạn mới kể về ưu điểm yếu từng hãng.

Sau một tiếng đồng hồ giải quyết phù hợp đồng với vốn giờ đồng hồ Nhật hạn chế, tôi biến chủ cài một chiếc smartphone nắp gập màu xanh da trời với camera 8 MP. Nó bao gồm khe microSD, xem TV thẳng từ di động. Tôi tự nhủ công dụng này rất có ích trong việc học giờ đồng hồ Nhật nhưng lại thật ra tôi chỉ xem game show.

*

Những dế yêu đầy màu sắc này lại không biểu thị hết khả năng của mình trên thị trường quốc tế. Ảnh: Getty.

Nhắn tin cũng là điều làm tôi ngạc nhiên. Trước cả khi WhatsApp và Line có những gói sticker, điện thoại cảm ứng Nhật đã gồm emoji cùng kaomoji tích hòa hợp sẵn. Mãi cho đến năm 2006, Google mới chuyển emoji Nhật thanh lịch mã unicode và đến tận 2009, gói emoji gồm 722 nhân vật mới phê chuẩn được thịnh hành toàn cầu.

Các công dụng mà bọn họ dùng hiện tại tại hầu hết đều chưa có cho đến khi iPhone 3G mở ra vào năm 2008. Tuy vậy ở Nhật, mạng 3G vẫn tồn tại 7 thời gian trước đó, còn điện thoại cảm ứng thông minh có camera đã có từ thời điểm năm 2000. Hình thức thanh toán không dây NFC bị loại bỏ năm 2004, tận 16 năm trước.

Truyền hình tiên tiến nhất trên di động phổ cập ở Nhật năm 2005. Năm 2006, tôi và chúng ta dạo xung quanh Tokyo, trả chi phí mấy chai nước uống ngọt với vé tàu bởi điện thoại. Còn sống New York, cho đến cuối năm kia tôi vẫn không thể trả giá tiền tàu bởi điện thoại, vài khu vực trong khu tôi sống còn chưa đồng ý thanh toán bằng NFC.

Xem thêm:

Hội triệu chứng Galapagos

Vài năm ngoái khi iPhone giai cấp toàn cầu, mọi người đều ghen tị gần như ai gồm một chiếc smartphone Nhật. Tuy vậy dù chúng có ngầu chũm nào đi nữa cũng không hoạt động tốt làm việc Mỹ bởi "hội chứng Galapagos".

Cũng như Galapagos, hòn đảo tự do và bóc biệt những thứ, nhiều công nghệ của Nhật chỉ giành cho khách hàng trong nước và không tương xứng với thị phần toàn cầu.

Chuyện Sony luôn luôn ám hình ảnh với những định dạng sản phẩm hiếm là dấu hiệu của hội chứng Galapagos. Những technology như Minidisc, Memory Stick cùng Universal truyền thông Disc chỉ giành cho máy PSP là lấy ví dụ như điển hình. Sony còn danh tiếng trong tiên phong các loại mực năng lượng điện tử, mặc dù ở quốc gia đầy rẫy bạn đọc sách giấy như Nhật, sách điện tử bắt buộc nào thay thế sửa chữa nổi.

Chuyện Sony luôn ám hình ảnh với những định dạng độc quyền là tín hiệu của hội triệu chứng Galapagos.

"Garakei" - tự ám chỉ "hội chứng Galapagos" trong giờ Nhật - đã đóng góp thêm phần vào sự sụp đổ của những hãng điện thoại cảm ứng Nhật Bản. đông đảo thương hiệu nổi tiếng của nước nhà này thường xuyên chỉ trung thành với tiêu chuẩn viễn thông nước nhà mình.

Ví dụ i-Mode - dịch vụ thương mại Internet di động cầm tay mà DoCoMo muốn dựa vào để tạo nên giao dịch điện tử. Bạn cũng có thể dễ dàng thay đổi giữa những tiện ích như email, xem thời tiết, gameplay hay thậm chí là đặt vé tàu. Mặc dù nhiên, vấn đề là từng hãng lại sở hữu một loại mạng riêng như thế.

KDDI tất cả EZWeb, Vodaphone tất cả J-Sky (sau này là Softbank Mobile). Cơ mà i-Mode, EZWeb với J-Sky hoàn toàn vô dụng ngơi nghỉ quốc tế. Tại Nhật, ban sơ mỗi dế yêu được xây dựng để người dùng có kinh nghiệm riêng biệt. Chúng ta không thể tạo thiết bị bán được cả trong nước cùng quốc tế.

*

Nhật phiên bản có cả một nền băn hóa áp dụng di cồn đặc trưng. Ảnh: Wikipedia.

những nhà cung cấp địa phương tiếp đến thử từ bỏ làm những thiết bị cầm cố tay phù hợp tiêu chuẩn chỉnh chung, nhưng cuối cùng cũng thất bại.

Tuy nhiên, gót chân Achilles khiến điện thoại cảm ứng thông minh Nhật bạn dạng thất bại sống quy mô toàn cầu đã đến tôi trong số những trải nghiệm thiết bị tuyệt vời và hoàn hảo nhất nhất. Đó đích thực là những chiếc smartphone tiên tiến mà đến tất cả các smartphone hiện trên vẫn chưa thể tái hiện nay được trả toàn.

Ngành cầm tay Nhật bản giữa trong những năm 2000 đang gần dành được mọi thứ, ngay cả khi không có vô số ứng dụng họ có bây giờ. Lúc iPhone mang lại Nhật Bản, không ít người bạn Nhật của mình đã đùa trêu ghẹo về nó. Tại sao họ lại ao ước một chiếc smartphone thông minh của Mỹ khi hàng nội địa đã vô cùng tiên tiến?

Sau đó, lúc iPhone là thứ người nào cũng phải có, ko có gì lạ khi thấy mọi tín đồ mang theo hai dế yêu trên tàu điện ngầm Tokyo. Một là iPhone hoặc Samsung Galaxy, chiếc còn sót lại là smartphone nội địa Nhật với những tính năng đặc biệt mà họ đang quen sử dụng từ nhỏ.

Tôi trở thành trong số những người do vậy một vài ba năm, mặc dù cho là với iPod Touch. Nguyên nhân tôi đề nghị trả tiền đến hai chiếc điện thoại chỉ với mức lương vừa đi làm? Tôi trung thành với loại di rượu cồn Nhật của mình cho đến năm 2011, lúc tôi cuối cùng cũng thấy bị cô lập và mua một chiếc iPhone 4S. Ngày nay, smartphone garakei đa phần mua mang đến trẻ bé dại và người già.

Tôi sẽ không còn tranh luận loại nào giỏi hơn, những chiếc garakei đời trước hay iPhone XS Max. Nhưng tất cả cả một nền văn hóa truyền thống nền tảng cho những chiếc di rượu cồn này, được cho phép bạn thể hiện đậm cá tính riêng của chính bản thân mình - điều mà điện thoại cảm ứng thông minh ngày nay dần mất đi.

Có lẽ, kia là tại sao tôi không thấy phấn khích lúc iPhone, px hoặc Samsung Galaxy bắt đầu xuất hiện. Điện thoại của tôi bây chừ là chỉ cần miếng kính láng bẩy, phần đông phiên bạn dạng sau đều hoàn toàn có thể thay thế lẫn nhau mà chẳng có biệt lập nhiều.

thiệt hoài niệm đông đảo lúc mà chỉ việc sở hữu một chiếc smartphone cũng là vấn đề đáng từ hào.