Chúng tôi đã chia tay

allofit.net - trong khi sau phân tách tay cô gái nào cũng dễ thương hơn. Nhưng đi cùng là việc lạnh lùng, với thú vui thoáng qua trên môi.

Bạn đang xem: Chúng tôi đã chia tay

***

Chúng tôi phân tách tay, sau rất nhiều lần nỗ lực từ một phía. Tình cảm vốn là chuyện nhị người. Một người luôn tìm giải pháp vun vén, tín đồ kia lại tìm kiếm cớ để bước ra. Kết cục vẫn chính là tan vỡ.

Tận cùng của sự mỏi mệt hợp lí là mỉm mỉm cười buông bỏ?

Tôi không thể thấy đau khi anh bên người mới. Không còn nghe tim mình rộn ràng khi vô tình phát hiện hình nhẵn thân quen. Tôi biết mình rồi cũng trở thành ổn, gồm thế bằng một biện pháp cũ mèm như thế nào đó. Ko để hầu như nỗi bi lụy ngày cũ ám ảnh hiện tại.

*

Tôi yêu một tín đồ bằng tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ. Khung trời của năm tháng kia xanh vào vời vợi như màu mắt tôi. Rất nhiều kẽ hở trong lòng bàn tay được che đầy, ngỡ như mãi không cách rời.

Người hết yêu tôi, bầu trời vẫn xanh, chỉ màu mắt tôi vương đầy nỗi buồn. Chú ý trong gương thấy ai kia sao chẳng như thể mình. Nở một niềm vui gượng gạo, như vậy vẫn xuất sắc hơn.

Tôi giảm tóc, vấn đề mà hẳn khôn xiết nhiều cô bé thất tình lựa chọn. Từng nghĩ điều này thật nực cười với ngu ngốc. Giờ lại thấy mình thật mới mẻ và gồm chút kỳ lạ lẫm. Bên cạnh đó sau phân tách tay cô nàng nào cũng cute hơn. Nhưng mà đi cùng là sự việc lạnh lùng, với thú vui thoáng qua bên trên môi.

Xem thêm: Những C Ảnh Sexy Của Thần Tiên Tỷ Tỷ Lưu Diệc Phi Qua Gần 15 Năm Đóng Phim

Tôi chọn đi giày thể thao, đem cất hết những đôi giầy cao gót ngót đến hơn cả chục phân, chúng làm chân tôi đau. Tôi chọn cách sống đối chọi giản, dịu nhàng, tương xứng với mình. Chẳng cần cố gắng trở thành hình tượng của ai, chiều theo sở trường của tín đồ ta cơ mà con bạn mình vốn khác xa như vậy.

*

Và tôi sẽ không còn uống cafe chỉ bởi vì lí do mùi hương thơm thân thuộc của nó nữa. Anh thích cà phê đen không đường. Tôi thì không ưa thích vị đắng. Ngày còn bên nhau, các lần anh ôm tôi vào lòng, tôi hồ hết nhắm đôi mắt lại cảm giác hơi ấm và hương thơm hương cà phê trên khung hình anh. Điều đó đã khắc sâu vào tâm trí tôi. Về sau trở thành điều nặng nề quên nhất.

Ngày gặp gỡ lại, anh nhíu mày nhìn tôi. Trước khía cạnh anh không hề là cô bé dịu dàng anh từng nâng niu. Anh cũng đâu còn là chàng trai luôn luôn nhìn tôi đắm say. Tình thương anh giành riêng cho một fan khác. Còn tôi đang học cách yêu bạn dạng thân mình. Ngoài việc chung một hồi ức, giữa công ty chúng tôi chẳng còn tua dây kết nối nào nữa.

Chúng tôi chia ly rồi, nhìn vào mắt nhau chỉ thấy đông đảo điều vô nghĩa. Còn đau là còn thương, còn buồn là còn vấn vương. Ừ thì tôi vẫn vương vãi chút hoài niệm về ngày xưa. Nhưng là một trong nỗi ảm đạm thoáng qua, nhẹ bay theo gió.

Chúng tôi chia ly rồi, tôi phải học cách đối lập với thực sự đó. Ko thể tự tôn bước qua anh, thì cũng nên bình thản bước tiến con đường riêng mình. Tìm lại màu mắt trong và nụ cười hồn nhiên sau phần đa vụn vỡ của một mọt tình.